Người Iran và những bộ tộc thuộc ngữ hệ Ấn-Âu
Người Iran là một nhánh bộ tộc thuộc ngữ hệ Ấn-Âu, thiên di từ bờ Đông Bắc biển Caspian đến cao nguyên Iran, chinh phục các bộ lạc bản địa và định cư ở đó.
Người Iran là một nhánh bộ tộc thuộc ngữ hệ Ấn-Âu, thiên di từ bờ Đông Bắc biển Caspian đến cao nguyên Iran, chinh phục các bộ lạc bản địa và định cư ở đó.
Sự thành lập vương quốc Israel và Judea xảy ra sau khi vua Salomon chết, vương quốc của người Hebrew tách thành hai nước nhỏ độc lập ở hai miền Nam – Bắc.
Người Phoenicia không chỉ nổi tiếng về những hoạt động thương mại và đóng tàu, họ còn phát minh ra hệ thống chữ cái Alphabet sớm nhất trong thế giới cổ đại.
Người Hatti với việc phát minh ra đồ sắt đã giúp họ thôn tính các nước xung quanh, trở thành một đế quốc hùng mạnh ở Tiểu Á, tồn tại khoảng chừng 250 năm.
Vương quốc Babylon mới của người Chaldea được phục hưng sau khi đế chế Asyria bị lật đổ và phát triển cường thịnh nhất dưới thời của vua Nabuchodonosor.
Đế quốc Assyria cổ đại ở lưu vực Lưỡng Hà với những đội quân được tổ chức chặc chẽ và trang bị đầy đủ, họ đã chinh phục được nhiều vùng lãnh thổ rộng lớn.
Vương quốc Babylon và triều đại Hammurabi được thành lập sau khi người Amorite xâm nhập và lật đổ đế chế Ur, thống trị toàn bộ lưu vực Lưỡng Hà thời cổ đại.
Quốc gia cổ đại của người Akkad ở Lưỡng Hà được Sargon dựng lên, thống nhất người Akkad và người Sumer lại, tạo ra một đế chế lớn mạnh trong lịch sử Tây Á.
Nền văn minh của người Sumer ở lưu vực Lưỡng Hà thời cổ đại xuất hiện vào khoảng nửa sau thế kỷ IV trước Công nguyên, cùng thời với nền văn minh cổ Ai Cập.
Điều kiện tự nhiên của Lưỡng Hà cổ đại rất thuận lợi cho phát triển nông nghiệp, bởi đây là vùng đất giàu phù sa, nằm giữa hai con sông Tigre và Euphrata.
Những dấu mốc quan trọng của lịch sử Ai Cập cổ đại với nhiều biến động thăng trầm của quốc gia chiếm hữu nô lệ cổ đại đã tồn tại suốt hơn 3000 lịch sử.
Tôn giáo và triết học của người Ai Cập cổ đại có sức chi phối và ảnh hưởng rất lớn đến đời sống sinh hoạt của quốc gia cổ này trong hơn 3000 năm tồn tại.
Những thành tựu khoa học của người Ai Cập cổ đại được hình thành do nhu của đời sống sản xuất thực tế mà ra, bất chấp sự thống trị của tín ngưỡng tôn giáo.
Văn học và nghệ thuật của người Ai Cập cổ đại phát triển rất sớm với nhiều câu chuyện lý thú cũng như những kiến trúc đền thờ và trình kim tự tháp vĩ đại.
Sự suy vong của nhà nước Ai Cập cổ đại ở thời Hậu kỳ vương quốc là một giai đoạn đầy khủng hoảng với sự xâm lược và cai trị của các thế lực ngoại bang.
Cải cách tôn giáo dưới đời Echnaton do vua Amenkhotep IV muốn chấn hưng lại vương quyền đã dẫn tới sự thành lập của vương triều XIX ở Ai Cập thời cổ đại.
Chính sách đối ngoại và đối nội của vương triều XVIII thời Tân vương quốc ở Ai Cập là sự mở rộng lãnh thổ, phát triển quân sự với những mâu thuẫn xã hội.
Sự phát triển sản xuất của Ai Cập thời Tân vương quốc đã được thúc đẩy mạnh mẽ kể từ khi Ai Cập giành được tự chủ, thoát khỏi sự thống trị của người Hyksos.
Ai Cập cổ đại cuối thời Trung vương quốc đã nổ ra nhiều cuộc khởi nghĩa của nô lệ và dân nghèo đã tạo cơ hội cho người Hyksos chinh phục và cai trị Ai Cập.
Đặc điểm kinh tế và xã hội Ai Cập thời Trung vương quốc là sự lớn mạnh của nền sản xuất nông nghiệp với nhiều cuộc viễn chinh xâm lược của các Pharaon.